Lúc nhỏ, rất thích đi chân trần, dù biết có thể kim đâm, gai nhọn, nhưng lại mê mệt cái cảm giác thoải mái tung tăng, thích cái cảm nhận từ đôi bàn chân ấy.
Lúc lớn lại sợ quên mang dép, sợ cái đá sắc nhọn dưới chân, sợ con rắn, con rết, sợ cái cảm giác không an toàn!
Lúc nhỏ, rất thích đằm mình dưới những cơn mưa, thích cái sự mát mẻ, thích cái sự trong lành khi cơn mưa rữa sạch những bụi bặm.
Lúc lớn, lại lật đật bỏ chạy khi cơn mưa ào đến, giật mình khi nghe tiếng sấm chớp, miệng thì lầm bầm ” chết tiệt” khi cơ thể ướt đẫm….
Càng lớn ta càng sợ hãi, sợ thất bại, sợ sai lầm
Lúc nhỏ, ta’ ‘dũng cảm’ ‘để được khóc, lớn lên ta lại’ ‘sợ hãi’ ‘để giấu mình, giấu mọi thứ…

Leave a comment